Typewriter
 
  • Trần Mạnh Cường

THẾ NÀO LÀ KỂ CHUYỆN VÀ PHÂN BIỆT CHÚNG

Chính xác thì kể chuyện là gì? Tán gẫu với bạn bè có phải có phải là kể chuyện không?


Kể chuyện trên sân khấu trước mặt khán giả có khác một chút với việc chát chít cùng chúng bạn, nhưng về cơ bản thì chúng đều cần một số kỹ thuật chung. Cho dù là bạn kể xấu về về sếp, diễn hài độc thoại hay phát biểu trước quốc hội, tất cả những câu chuyện hay đều có công thức cảả.


Vậy thế nào là kể một câu chuyện:

Kể chuyện là tường thuật lại những trải nghiệm có thật của bạn, nó có phần mở đầu, phần giữa và phần kết thúc.

Có thể đó là điều lớn lao, như việc bạn kết hôn, cai được rượu hay một điều khiêm tốn hơn, như được điểm 10 môn hoá (Tất cả điều này đều phụ thuộc vào góc nhìn của bạn). To nhỏ đều được hết, miễn là nó có tác động tới bạn.


Dưới đây là những hiểu lầm về Kể chuyện:

Kể chuyện không phải là lời đồn.

Dành nguyên 10 phút chỉ đề nói về MV mới nhất của Sơn Tùng không phải một câu chuyện. Nói về việc bạn mới chia tay người yêu và để cho thoải mái đầu óc, bạn mở MV của Sơn Tùng lên nghe, rồi từng lời trong bài hát như cứa vào tim bạn là một câu chuyện. Trải nghiệm(về mặt cảm xúc) thực tế của bạn với MV đó mới là thứ làm nên câu chuyện.

gif

Có người nói phải có người nghe


Kể chuyện không thể điều trị tâm lý.

Tất nhiên nó có thể giúp bạn kể giải toả một chút, nhưng nó không thể điều trị gì cả. Hãy nhớ rằng, mục đích chính của Kể chuyện là để giải trí. “Mày ơi, tao bực quá , sáng nay tao bị phạt 200k vì đi sai làn, để tao kể mày nghe chi tiết” không hẳn là một câu chuyện, đó là một sự than vãn.


Kể chuyện không phải Hài Độc Thoại.

Câu chuyện của bạn có những tình tiết gây cười thì đó là một câu chuyện rất thú vị. Còn nếu bạn kể một câu chuyện cố nhồi nhét những miếng hài Set-up/Punchline vào trong câu chuyện để khiến khán giả cười, thì đã trở thành một thằng cha diễn Hài Độc Thoại(giống như người viết) cả. Câu chuyện nó là sự thật, và chỉ sự thật mà thôi. Đừng phóng đại hay đánh lạc hướng người nghe.


“Cởi mở về những điều làm bạn tổn thương trong cuộc đời luôn nhận được sự hưởng ứng.”

Kể chuyện không phải một giảng.

Bạn bước lên sân khấu và dành cả buổi để nói về tầm quan trọng của Bitcoin? Người ta gọi đó là bài giảng. Nó không tồn tại sự trải nghiệm, cảm xúc và sự tác động của người kể ở trong đó. Thế nhưng bạn kể về chuyện mình khắp trân trời bốn bể mua Card Đồ hoạ để đào Bitcoin là kiếm lời từ nó. Ý nghĩa của Bitcoin quan trọng như thế nào được ẩn dấu bên trong câu chuyện, đó mới gọi là kể chuyện.


Vậy làm sao tôi để có thể tạo nên một câu chuyện cảm động, hấp dẫn từ chính bản thân đây? Cuộc đời tôi rất là tẻ nhạt, chẳng có gì thú vị cả.


Điều quan trọng là chỉ có bạn cảm thấy những trải nghiệm của bạn thân thật tẻ nhạt, cuộc sống thường nhật của bạn diễn ra như một bộ phim vậy, bạn xem nó quá nhiều thì sẽ thấy nhàm chán. Nhưng đối với người khác, trải nghiệm của bạn là một điều cực kỳ thú vị.


Tôi thường hay nghe người ta than vãn rằng “Em chẳng có điều gì đặc biệt cả, tôi từng đi làm đầu bếp khoảng 2 năm, nhưng giờ em lấy vợ và sống ở Hà Nôi luôn rồi. Nhưng anh có ước mơ làm ca sĩ cơ, đời em có thế thôi.” Tôi trả lời ngay “Kìa cưng? Em đi làm đầu bếp từ khi nào? Món ăn kỳ lạ nhất mà em từng làm là gì? Tại sao em muốn làm ca sĩ? Việc là ca sĩ với đầu bếp có điều gì tương đồng với nhau không?


Hãy đứng trên cương vị một người lạ để tự hỏi về chính những trải nghiệm của bản thân. Và dần dần câu chuyện của bạn sẽ không còn tẻ nhạt như bạn nghĩ nữa.


Và hãy để kỳ sau chúng ta cùng nói về làm sao để sắp xếp một câu chuyện hoàn chỉnh có đầu có đuôi.


Tham khảo: Long Story Short – Margot Leitman.

#hài_độc_thoại