Typewriter
 
  • Trần Mạnh Cường

MÒ TÌM BẢN THÂN MÀ KHÔNG CÓ KẾ HOẠCH


Thế rồi trong khoảng khắc, chẳng nhớ là đang tỉnh hay mơ. Tớ nghĩ hay là mình đi Thái Land nhỉ? Nghĩ cái là book 1 vé...ĐI MỘT MÌNH luôn, không cần hỏi ý kiến ai, rủ thêm ai, không cho bản thân có cơ hội hối hận. Trường hợp xấu nhất xảy ra có là gì đi nữa thì nó cũng tốt hơn cái hoàn cảnh lúc bấy giờ

Lúc đi tớ chả có kế hoạch gì cả? Mãi đến trước giờ bay mới book phòng. Đặt được mông lên ghế máy bay tự dưng thấy “lâng lâng”. Rất lâu rồi từ lúc bắt đầu đi làm, tớ mới có cái cảm giác tự do, tự chủ đến vậy.

Đến cái cái Hostal, bước vào phòng thì có mỗi mình là châu Á, còn lại toàn tây lông hết à. Mà tớ chẳng quan tâm, tớ còn chưa biết mình sẽ làm gì tiếp theo nữa cơ mà. Rồi một nhỏ bước vào, nhỏ tên Mila, người Hà Lan, nằm ngay dưới giường mình. Chào hỏi nhau một lúc thì nhỏ rủ đi tắm nắng và tối đi chơi(cả hai cùng đi một mình). Rồi thế là 2 con dời không thạo tiếng Anh, kè kè với nhau đi chơi hết chỗ này chỗ nọ. Mila có đi đâu cũng để lại note ở đầu giường cho mình. Có lần 2 đứa đi masaga , thì bả masage hỏi một đứa từ Hà Land vs 1 đứa từ VN: "How the hell do you guys get along." Ơ, tự dưng có người đồng hành vui thế đấy.




À mà nói là ko có kế hoạch cũng ko phải. Tớ tính làm Stand-Up từ độ đấy. Nên nhất định phải đi xem Stand up một tối mới đc. Rồi vô một cái Comedy Club ở Khao San. Trời ơi, các ổng đỉnh lắm. Cười cả show luôn. Tối đó có một ông tên là Steve White( nhưng ổng là da đen) rất hay. 2 hôm sau về VN tớ đi tìm Comedy Show kiểu vậy, đù mé, vẫn gặp Steve White. Ơ kìa, cha này theo mình về à? Tớ đến bắt chuyện và Steve White gợi ý muốn thử biểu diễn một lần và bén duyên với Stand-Up từ đó.

Chuyến đi chơi xa một mình thứ 2 là vô Sài Gòn học workshop của anh Uy Lê. Thấy cái thông tin Workshop cái là đặt vé bay vô liền à. Workshop bắt đầu lúc 9 giờ sáng, còn tớ bay vô lúc 9 giờ... tối. Bất ngờ chưa? Nhưng mà anh Uy vẫn bảo anh sẽ gặp riêng một buổi (cảm ơn anh Uy ). Cùng hôm chị Tú cũng giới thiệu cho 1 buổi OpenMic ở Lưu bar, đến diễn cùng gặp luôn Uy Nguyễn với Như.




Vì độ đó vẫn đang có dịch, nên chỗ tớ ở chỉ có tớ và một ông Nam Phi(da trắng) thôi. Ổng tên John, đang kẹt ở VN, gặp khá nhiều rắc rối bởi chính phủ China. Ở trong phòng thì cả 2 cùng trò chuyện, cùng xem Pulp Fiction. Và tớ cũng giúp ổng đi tìm 1 công việc dạy tiếng Anh nữa.

Dưới chỗ tớ ở là một quán cà phê. Sáng ra tớ toàn xuống đó uống cà phê và tâm sự vs hai vợ chồng người Phi Luật Tân. Vì quán ít khách nên đâm ra thành thân. Rồi họ giới thiệu cho Nick bên Happiness SG. Rồi Nick lại giới thiệu đến 1 club dành cho LGBT, ở đó có Drag show. “Tao nghĩ là mày sẽ thích” Nick bảo thế. Tối đó tớ đến đấy, chắc có mỗi tớ là thẳng ở đấy nhưng mà LGBT ở đấy vui với thân thiện lắm. Cũng bắt chuyện rồi lúc ra về còn ôm hôn thắm thiết lắm.

Chính vì những cái lúc bước ra khỏi vùng an toàn như thế. Tớ mới biết rằng mình cũng đâu nhạt nhẽo và tự ti vậy. Và cái cảm giác tự do đấy tớ chẳng bao giờ có khi sáng đi làm rồi tối về nhà cả. Giờ tớ đã là người rất khác, bỏ hẳn xà cân và làm vì những điều mình thích rồi.