Typewriter
 
  • Trình Nguyễn

LÍNH MỚI NGÀNH "BẮT GAME"

"Game of the scene" (tạm dịch: yếu tố hài của cảnh diễn) là một yếu tố luôn cần được để ý và khai thác khi triển khai các cảnh diễn hài kịch ứng tác (improvisational/improv comedy). Diễn viên ứng tác có thể tìm thấy game of the scene ở rất hai dạng chính: một yếu tố, chi tiết lạ xuất hiện từ gợi ý hoặc ngay chính trong cảnh diễn (theo phong cách UCB) hay một điều thú vị trong chính mối quan hệ giữa các nhân vật (theo phong cách Chicago).


Chém gió thành... gì? là một show ứng tác của Haha Hanoi trên nền tảng OnMic theo hướng bắt yếu tố lạ làm game. Dưới đây là một chia sẻ về chuyện "bắt game" của Trình Nguyễn, một học viên kịch ứng tác sau lần đầu tham gia buổi thử nghiệm của show này.



-----


Tình cờ hôm qua Trình có chơi dạng sketch-based improv của Haha Hanoi thì rút ra được một vài fact đối với bản thân trong việc "bắt game". Giải thích chút về khái niệm "bắt game": đây là từ để chỉ việc người diễn tình cờ phát triển được một tình tiết thú vị trong cảnh và quyết định giữ nó làm "key point" cho những cảnh sau.



BỐI CẢNH


Mình là người hay bị nói quá nhanh và chưa kịp phân tích về câu chuyện đang diễn ra trong cảnh ở hầu hết mọi cảnh mình tham gia. Có thể nói rất ít khi mình bắt được một game với vai trò là người bắt đầu cảnh. Mình chỉ biết vào cảnh rồi nhập vai và thêm chi tiết cho cảnh, có những câu thoại còn không có thông tin hay bổ sung ý nghĩa cho cảnh đó và sự thật là mình không biết làm cách nào để phát hiện ra game trong khi đang diễn. Khi nhảy vào, mình không nghĩ sẵn cảnh trong đầu vì mình biết thế nào người đối diện cũng sẽ như mình (hồi hộp ở lúc đầu và không biết điều gì người bên kia dự tính).



NHỮNG GÌ MÌNH RÚT RA SAU KHI DIỄN THỬ


1. PHÍA NGƯỜI DIỄN

  • Cứ đồng ý ở thực tại và không căng thẳng về việc mình sẽ phải tìm ra game ở cảnh này, nếu lỡ như cả 2 người trong cảnh đều đang đi lòng vòng, vì mình không phải nạn nhân duy nhất.

  • Không cố gắng tạo ra tình huống gây cười để làm khán giả bật cười vì một chi tiết không liên quan đến nhân vật.

  • Nếu quá bí ý, tiếp tục nói về first thing in your mind - điều đầu tiên bật ra trong đầu (bởi vì khi đó mình đã là nhân vật rồi).

  • Tiếp tục trông chờ vào người đang đứng ngoài vào cứu. Nếu chưa có người cứu, cứ vùng vẫy tiếp và tin tưởng vào những người ngoài kia.

2. PHÍA NGƯỜI ĐỨNG NGOÀI

Với những cảnh Trình là người đứng ngoài, Trình luôn bị đắn đo phân tích: "Không biết rằng mình có bắt được đúng game không?", "Làm cách nào để nhảy vào một cách hợp lý nhất?"... thì có những điểm sau Trình sẽ cố gắng sửa:

  • Cứ nhảy vào đại vì người trong cảnh chắc chắn là đang cần cứu

  • Không cần biết game khi nãy định bắt đã bị các bạn cho trôi đi hay chưa, nhảy vào luôn, trễ còn hơn không có. Bởi vì trong một số vở, vì sự đắn đo của người đứng ngoài mà chi tiết game bị đưa đi đâu mất tiêu, lúc đó có bắt lại thì cũng không ai hiểu (bởi vì cả khán giả và người diễn đều đang lùng bùng với những câu thoại tiếp theo rồi).

  • Chắc chắn sẽ có người tiếp theo cứu mình, hãy tin vào đồng đội!

  • Điều cuối cùng chắc là phải tìm cơ hội để luyện thật nhiều để kỹ năng trở thành bản năng và mình phải thật sự cảm thấy "đã" khi cảnh của mình được đồng đội bắt quá hay.

Có đồng đội hay là hạnh phúc vô bờ bến.


Hy vọng qua bài này, mọi người sẽ cố gắng giúp đỡ Trình mỗi lúc Trình và partner đang luẩn quẩn trong góc kẹt, chúng tôi chỉ cần một chút ánh sáng le lói phía cuối con đường thôi, đừng để chúng tôi phải sống trong bóng tối quá lâu nha. =)))


Và một điều hiển nhiên là mọi người phải học về kỹ thuật trước từ người dạy đã.


-----


Bài viết được thực hiện bởi Trình Nguyễn - học sinh kịch ứng tác tại Saigon Improv House, đồng thời là một trong bảy "chân diễn" của show Chém gió thành... gì? của Haha Hanoi diễn ra 10 giờ tối thứ Tư hàng tuần trên nền tảng OnMic.